1. Ban quản trị diễn diễn ra mục tiêu vì một diễn đàn sạch để hướng tới một mội trường internet sạch, chúng tôi nghiêm cấm tất cả mọi hành vi SPAM trên diễn đàn: post bài không đúng chuyên mục, comment bừa bãi và đăng tải nội dung vi phạm pháp luật. Chúng tôi sẽ không thông báo mà xóa tất cả các bài viết liên quan đồng thời Ban nick vĩnh viễn.
    Dismiss Notice

Kế hoạch cướp vợ của chàng trai nhà lành

Thảo luận trong 'Nghệ thuật sống' bắt đầu bởi MasterYi, 13 Tháng một 2018 lúc 10:08.

  1. MasterYi

    MasterYi Member

    Huyền 25 tuổi, cô vẫn còn quá nhiều dự định cho tương lai trong khi Bách đã 32 tuổi và bị mọi người trong gia đình cũng như họ hàng thúc giục chuyện sau hôn nhân. Thời gian họ yêu nhau và tìm hiểu cũng không phải quá dài nhưng đủ để Bách xác định Huyền chính là cô gái mà anh muốn lấy làm vợ. Bách háo hức với cảm giác có một tổ tấm nhỏ, có người vợ chờ mình về sau giờ tan làm, có người ôm ấp hàng đêm và ngôi nhà có một đứa bé bi bô nói cười.
    Hôn nhân là chuyện của hai người

    [​IMG]
    Tôi đau đầu vì người yêu không chịu tính chuyện sau hôn nhân

    Yêu nhau hơn 2 năm, trong khi Bách đã nôn nóng chuyện hôn nhân và gia đình thì Huyền vẫn chưa muốn kết hôn. Không phải vì cô không yêu Bách mà vì mục tiêu về sự nghiệp Huyền đặt ra vẫn chưa được thực hiện.



    Còn Huyền lại khăng khăng 27 tuổi mới tính chuyện sau hôn nhân, không phải vì cô sợ cuộc sống mẹ chồng nàng dâu mà đơn giản cô sợ mất sự tự do, mất đi vóc dáng mà cô giữ từ thời còn đi học.

    Bách gạ Huyền cuối năm cưới nhưng cô lắc đầu nguây nguẩy. Anh cáu lắm, bẹo má nàng một cái rõ đau mà than:

    “Anh đã 32 tuổi rồi, nếu chờ em thêm 2 năm nữa là anh 34 tuổi mất. Lúc đó có con cũng khó mà bố mẹ lại già rồi sức đâu mà chăm cháu.”

    Huyền không cần suy nghĩ đã đáp lại:

    “Anh lo gì, ông bà không chăm được con thì mình gửi nó đi nhà trẻ, bạn em cũng đầy người chưa lấy chồng kìa, đâu phải mình em.”

    Kế hoạch cướp vợ của chàng trai nhà lành

    [​IMG]
    Bách được mẹ vợ tương lai vạch cho kế hoạch cướp vợ về nhà

    Biết tính Huyền thích đi chơi nên cuối tuần Bách rủ cô ra ngoại ô du lịch qua đêm. Nhưng tới lúc nồng nàn thì Bách hốt hoảng la lớn.

    “Chết rồi, anh quên không mang bao theo rồi em ơi. Giờ có được làm tiếp không hay dừng lại.”

    Huyền cấu anh một cái rồi nói nhỏ:

    “Tên đã lên dây cung rồi, thôi thì làm tiếp đi. Sáng mai em đi mua thuốc tránh thai về dùng sớm.”

    Xong việc Bách còn ôm chặt Huyền và thủ thỉ hết chuyện nọ tới chuyện kia, cả chuyện cuộc sống sau hôn nhân. Anh cố tình không cho Huyền vào nhà vệ sinh luôn như mọi lần.

    “Hay không uống thuốc tránh thai nữa, anh thấy nó hại người lắm. Lần này làm chắc gì đã có mà em lo.”

    “Không được, em tính cả rồi, hôm nay là ngày nguy hiểm.” Huyền cự tuyệt liền.

    Bách không ý kiến gì thêm, thoải mái nói:

    “Sáng mai em không phải dậy sớm đâu, để anh đi mua thuốc cho.”

    Sáng hôm sau, lúc Huyền ngủ dậy thì Bách đã chuẩn bị sẵn đồ ăn sáng và thuốc tránh thai cho cô, anh còn tận tình tới mức bóc thuốc, cầm cùng cốc nước đưa đến tận miệng bảo Huyền uống. Tất cả sự ga lăng đó đều nằm trong kế hoạch bắt vợ của Bách, rồi sau hôm nay, Huyền chắc chắn sẽ phải tính chuyện sau hôn nhân với Bách.

    Đúng như kế hoạch bắt vợ Bách đã định sẵn, Huyền uống thuốc mà không có chút mảy may nghi ngờ nào.

    Bẵng đi 1 tháng, Huyền giật mình nhận ra chu kỳ kinh của mình bị chậm, đã vậy cơ thể lại nôn nao chóng mặt. Thậm chí có hôm xuống căng tin mua đồ ăn nhưng chưa kịp cho miếng nào vào miệng đã nôn thốc nôn tháo ra ngoài.

    Nhiều chị đồng nghiệp trong công ty thấy khả nghi nên khuyên Huyền nên mua que thử thai. Cô cực chẳng đã đành mua que về kiểm tra, kết quả 2 vạch đỏ chói khiến Huyền bủn rủn chân tay.

    Cô đến tìm Bách với khuôn mặt bí xị:

    “Anh ơi, em có thai rồi.”

    Dù biết kế hoạch cướp vợ của mình đã thành công nhưng Bách vẫn tỉnh bơ:

    “Sao lại có được em, lần nào mình cũng dùng bao không thì uống thuốc mà em?”

    Nói xong anh vội quay mặt đi để giấu nụ cười trên môi. Lần này Huyền chết chắc rồi, kiểu gì cũng phải tính chuyện hôn nhân và gia đình cùng anh.

    Giờ làm sao đây?- Giọng Huyền như sắp khóc.

    Còn biết làm thế nào nữa em, có bầu rồi thì cưới thôi. Phá thai thì tội đứa bé lắm, anh không bảo em làm thế được.”

    Nói rồi Bách vén áo Huyền lên, vuốt ve cái bụng phẳng lì của cô mà cười:

    “Không biết là con trai hay con gái đây? Nhưng con nào anh cũng yêu hết”

    Huyền nhìn nụ cười có vẻ là lạ của Bách, trong đầu tự dưng nảy ra một ý nghĩ:

    “Anh khai thật đi, có phải thuốc tránh thai anh cho em uống là thuốc giả không. Em nghĩ kỹ rồi, chỉ có lần đó là không phòng tránh cẩn thận thôi.”- giọng Huyền trở nên đay nghiến, cô nhìn vào mắt Bách để chờ câu trả lời.

    Bách cười rạng rỡ, ôm chầm lấy Huyền mà thủ thỉ:

    “Ý kiến này không phải của anh. Là lần trước anh về quê chơi, đưa mẹ em đi thẩm mỹ căng da mặt nội soi rồi bà bày mưu tính kế cho anh đấy.

    Mẹ bảo em cứng đầu nhưng dễ mềm lòng, có em bé thì kiểu gì cũng phải tính cuộc sống sau hôn nhân.”

    Huyền như chết ngất với lời thú tội của Bách, cô còn sốc hơn khi biết chính mẹ mình là chủ mưu cho kế hoạch bắt vợ của chàng trai con nhà lành. Cảm giác bị dắt mũi khiến Huyền lao vào cấu véo, đấm đá Bách để hả giận còn anh thì tay lăm lăm cái điện thoại gọi về cho mẹ:

    “Mẹ ơi, mẹ có cháu rồi nhé.”
     

Chia sẻ trang này

Users Viewing Thread (Users: 0, Guests: 0)

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.